Mỗi đêm nằm bên chồng, thấy vết sẹo chằng chịt trên khuôn mặt biến dạng của anh, tôi sợ sởn gai ốc

Tôi viết lên đây mong nhận được lời khuyên chân thành từ mọi người. Dạo trước chồng tôi bị tai nạn xe, mặt cà mạnh xuống đường nên bị thương rất nghiêm trọng, mặt mũi biến dạng.

Hiện nay vết thương đã lành nhưng khuôn mặt của anh biến dạng trông rất kinh khủng, sẹo sần sùi loang lổ. Bác sỹ bảo chữa lành viết thương trước để tránh bị nhiễm trùng, sau đó mới tính đến viện thẩm mỹ cho đẹp.

Tuy nhiên giờ thẩm mỹ cả khuôn mặt đó của anh sẽ rất tốn kém, chúng tôi không có tiền làm nên xác định anh sẽ phải sống chung với nó cả đời.

Chưa kể từ khi bị tai nạn anh nghỉ hẳn việc ở nhà vì sức khỏe yếu chưa đi làm lại được. Kinh tế gia đình phụ thuộc hết vào đồng lương ít ỏi của tôi, vay chỗ này đập chỗ kia sống qua ngày khiến tôi bị stress, chán nản kinh khủng.

Chồng tôi lại chẳng hiểu cho vợ. Anh nghỉ nhiều lại thêm ăn uống tẩm bổ nên lúc nào cũng như thừa năng lượng. Vợ đi làm cả ngày về mệt thì chớ, chồng còn đòi hỏi:

“Nay phải trả đủ bài anh nhé, không là không được với anh đâu”.

“Anh đang bệnh như thế còn đòi hỏi gì nữa, không lo giữ sức khỏe sớm khỏi còn đi làm phụ em”.

“Đi làm thì anh chưa đủ sức khỏe chứ trả bài vợ thì anh lúc nào cũng hoàn thành xuất sắc, em yên tâm”.

Trước đây vợ chồng tôi rất hợp nhau chuyện chăn gối. Nhưng từ khi anh bị tai nạn, tôi thật sự không còn hứng thú gì nữa. Hơn nữa mỗi lần nhìn vào khuôn mặt biến dạng của chồng tôi chỉ thấy sợ hãi chứ không có ham muốn nào.

Tôi không dám nói thẳng với chồng sợ anh tủi thân, mà giữ trong lòng thì khó chịu. Lần nào chồng đòi hỏi tôi cũng phải tìm lý do né tránh khiến tôi mệt mỏi vô cùng.

Chúng tôi có 1 con trai 4 tuổi. Từ khi bố bị như thế thằng bé không dám gần gũi luôn. Lúc nào cũng mếu máo bảo mẹ:

“Con sợ ba Mạnh lắm, nhìn ba như yêu quái ấy mẹ ạ”.

Hôm trước nằm ngủ chồng tự nhiên cầm tay vợ thủ thỉ:

“Cảm ơn em đã chăm sóc chu đáo cho anh suốt thời gian này. Nhất định sau này anh sẽ bù đắp cho mẹ con em”.

Tôi chỉ biết thở dài, với khuôn mặt ấy ra ngoài ai còn dám thuê anh làm việc nữa, anh lấy tiền đâu ra để bù đắp cho mẹ con tôi? Chưa kể giờ mỗi buổi tối nằm ngủ bên chồng với tôi đều là 1 đêm cực hình.

Cứ nhìn thấy khuôn mặt chồng hoặc khẽ vô tình chạm phải những vết sẹo chằng chịt ấy là tôi sợ sởn cả gai ốc.

Thời gian này tôi rất stress, tôi đã nghĩ đến việc ly hôn nhưng sợ người ngoài không hiểu chuyện lại nói tôi phụ bạc chồng lúc khó khăn. Họ đâu biết mỗi ngày tôi đã phải trải qua chuyện kinh khủng đó như thế nào? Tôi như vậy có phải quá ích kỷ không?

Theo Tạp Chí Sở Hữu Trí Tuệ